Trần gian là cõi vô thường
Toàn là ảo ảnh muôn phương chập chờn
Từ lâu gắn bó, keo sơn
Giờ đây sao nỡ giận hờn bỏ đi
Biết rằng đôi ngả chia ly
Người đi kẻ ở đều ghi nỗi buồn
Kiếp người ngắn ngủi, đừng buông
Phút giây tao ngộ, cùng tuôn nỗi lòng
Vui buồn an ủi khai thông
Bên lò thân ái lửa hồng sáng tia
Bập bùng ánh lửa đêm khuya
Mong đừng dập tắt, rẽ chia thân tình
120808
Mùa hạ sắp qua nhuộm lá vàng
Trần gian chuẩn bị điểm thu sang
Cung đàn ve trổi dần im tiếng
Mỗi độ trưa mang gió dịu dàng
Suối chảy qua khe trong tĩnh lặng
Hoà theo tiếng hót của chim ngàn
Vượt bao ghềnh đá tìm ra biển
Trở lại nguồn đưa nước tỏa lan
Ánh sáng xuyên cành liễu thướt tha
In trên hồ đọng dáng trăng ngà
Ngàn năm đáy nước luôn soi bóng
Tinh tú sa dần đêm tối qua
Ló dạng bình minh sương khói rã
Sao còn hơi lạnh buốt tim lòng?
Niềm đau chôn giấu buồn xa xứ
Mãi mãi hoa sầu trổ nhớ mong!
Cảnh cũ người thân còn cách biệt
Nghìn trùng, mỗi độ tiết vào thu
Mưa bay lất phất tim da diết
Mẫu tử giờ đây vẫn mịt mù!
130808
